Tin mới
Kon Tầng Cafe Sáng

Kon Tầng Cafe Sáng

Cà phê đã chảy cạn, cất phin cà phê xuống bàn, cho thêm ít đường, khuấy đều nhè nhè, khuấy nhịp nhàng như thôn nữ chèo thuyền trên sông Hương và cho thêm tý đá nếu cần. Nhấp một ngụm cà phê nhỏ, vị đăng đắng từ môi chạm đầu lưỡi, loang tràn khoang miệng men theo thực quản chảy đìu hiu vào tâm hồn đang thổn thức. Ôi cha!!! Quăng tao cái boong.

 

Kon Tầng Cafe Sáng

TT Kon Dỡng – Gia Lai – Những Miền Đất Nhớ

Qua chuyến xe dài từ Tp.HCM về Mang Yang (Gia Lai), tôi đặt chân xuống đây khi trời chớm rạn đông, vừa lúc con gà mái tục tục dắt đàn gà con ríu rít nhau ăn sáng, uống sương. Một buổi sáng tinh sương nơi thi trấn phố huyện, chút se lạnh tựa tiết trời Hà Nội, ẩn trong gió hơi sương lất phất như Ðà Lạt, gió nhẹ làm tâm hồn tươi mát sau bao ngày nắng hắt ở Sài Thành.Mang Yang! Tôi đã về. Mẹ ơi! Con hư của mẹ đã về rồi đây.
Tôi mơ màng cố mường tượng lại hương vị cà phê xứ sở, cái mỹ vị Cà Phê Tây Nguyên, thứ vị đậm đà mê hồn hương ấy! Sao lại khiến ta thèm thuồng vô độ như vậy?. Hương vị ấy không tìm ở đâu được, chỉ khi bạn đến đây, ngồi lại ngay đây, đúng người ở đây pha mới đúng điệu.
Ai cũng một lần từng cafe, không cafe đen thì cafe sữa, người thích sữa ít người lại ưa sữa nhiều. Người cũ ngày ấy không uống gì ngoài ly ca cao nóng, đôi khi lại dịu dàng e thẹn bên cafe Milano kiêu sa sành điệu. Tôi thì thích cà phê đen chế phin, ít đường, uống không đá. Hôm nay Em uống gì không Em?
Hồi tưởng tới ấy thôi đã không cầm được lòng, không kìm được khi vị cà phê đã loang theo khí thở ra ngoài. Buổi sáng sớm lành lạnh tờ mờ ấy, tôi vào một quán cà phê mới vừa mở cửa, hít hơi thuốc lá và bắt đầu mông lung, thưởng thức cafe buổi sớm Kon -Tầng .
Kon Tầng Cafe Sáng

Cafe bạn chọn là gì?

Ngồi chễm chệ, lặng nhìn giọt cafe từng giọt rơi, từng giọt một nhỏ xuống đáy ly, lòng nhớ cơn mưa đầu tiên, lần ấy những hạt mưa cũng tí tách rơi và tôi gặp em. Tí tách tí tách tiếng mưa vang dội, thình thịch thình thịch con tim tôi cũng rộn ràng. Café nhỏ giọt mưa vẫn rơi, tiếng mưa và cả tiếng lòng tôi. Ngồi cạnh nhau, gần ô cửa sổ, em tựa vào anh, nhấp nháp ngụm café, tôi đọc sách còn em thiêm thiếp ngủ như con mèo.

Sáng còn tối đất, ly café, bình trà và thằng điên ngồi lóng ngóng nhớ cái giọng ran rảng mà hàng ngày bà hàng xóm của tôi hay chim chuột rằng:”Tiền vô như nước sông Ðà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê đen”. Khi thuận gió thì căng buồm, lắm lúc trắc trở, chật vật tiền lại ra như nước vỡ bờ, tiền vô rí rắc lại như giọt cà phê nhỏ giọt.
Lo toan cuộc sống bộn bề, luẩn quẩn trong cái nghèo cái khó, nhất là phận người nhỏ bé, thấp cổ bé họng, tiền không, địa vị không. Thuận điều vô thịnh ra suy, nghịch điều không trọn thì ra nhiều vô lại ri rí. Cafe nhỏ giọt như lượng tích lũy, lâu dần đều thì ngày một nhiều lên, góp gió thành bão. Hỉ nộ ái ô, yêu ghét, lượng chất… tất cả đều có qui luật, con người ta là nhỏ bé, chúng ta là hữu hạn, còn chờ đợi gì nữa?

Cà phê đã chảy cạn, cất phin cà phê xuống bàn, cho thêm ít đường, khuấy đều nhè nhè, khuấy nhịp nhàng như thôn nữ chèo thuyền trên sông Hương và cho thêm tý đá nếu cần. Nhấp một ngụm cà phê nhỏ, vị đăng đắng từ môi chạm đầu lưỡi, loang tràn khoang miệng men theo thực quản chảy đìu hiu vào tâm hồn đang thổn thức. Ôi cha!!! Quăng tao cái boong.
Kon Tầng Cafe Sáng

Kon Tầng Cafe Sáng.

Tiếp theo, với những thanh niên, những người hay bầu bạn với khói thuốc thì thao tác này phải nhanh, chính xác đến từng mili nhé. Đương lúc dòng ca phê mang vị đắng ngọt ngào đang tràn ngập hồn ta hãy bật điếu thuốc lá, hít một hơi sâu để dòng khói suy tư hòa theo dòng đắng ấy. Hai dòng hương vị, vị đắng của cà phê mang chút cay mặn hương vị lao động, vị ấy quyện vào dòng khói thuốc mang vị trần đời bể dâu.

Bước cuối, húp một ngụm trà đang nóng, cô lại vị đắng môi, hòa tan những vị ngọt vị đời vào bên trong. Nhìn làn khói thuốc mông lung ở khoảng không, ta thơ thẩn đời cũng như khói. Truớc đắng sau ngọt, trước khổ sau sướng. Tình cờ ta gặp nhau, tư tưởng và tâm hồn có liền sau không? Vị nồng đôi môi và cái u uất não lòng có chạm vào được sâu thì ta cũng tan chảy như màn sương bốc hơi khi nắng mai buông xuống.
Bàn bên các bác trò chuyện rôm rả quá. Cơn mưa chiều qua vườn Tiêu nhà tôi bỗng xanh mướt lên như ngọc, không phải tốn tiền tưới. Rẫy mì (sắn) nhà tôi cũng vậy mới xuống chái tuần trước, cây mưa hôm qua chái nhú cây con, độn nức đất mà ngoi lên tới mắc cá chân rồi. Mưa trên phố huyện, mưa vẫn rơi, đời vẫn trôi, mưa về mang khúc hát lá u buồn chờ ngóng bóng hình ai?
Kon Tầng Cafe Sáng

Ngồi bên anh, tựa và anh, ta say đắm như ngày đầu.

Ðang băng quơ vậy, bác người trung niên bàn phía trên lại cất tiếng sầu lo ”bên này mưa to mà bên khu rẫy cà phê tôi lại không có hột nước, đang mùa tưới nước, mấy hôm nay thằng con đi học ở Ðà Nẵng về hai cha con kéo ống tưới ngày tưới đêm”. Bà Dởm chủ quán lại bi bô chuyện vợ thằng Bí quen ai trên Face bỏ con bỏ chồng đi vô Sài Gòn theo tiếng gọi con tim. Ơn giời! thoát kiếp. tiếng con khóc vì đói, nước mũi chảy dòng, quần áo lấm lem, chồng thì buồn bực, rượu chè bét nhè vì kẻ phản bội. Chuyện thiên hạ bao nhiêu là chuyện hay, bao câu chuyện thú vị.
Trong không gian thật yên ắng buổi sớm, khi bàn dân thiên hạ mệt nhoài, ngủ bù sau đêm EURO, Copa American, thức đêm vì thổn thức, thức vì muốn thức, không ngủ vì chưa yên mọi bề nên sáng ra cũng thưa người cà phê. Nhạc khi du dương, lúc xập xình, lúc lắc lư trẻ trung. Tĩnh cơn mê với giọng hát đầy nội lực của Siu Black:

”Ly cà phê như muốn nói, nói cùng em câu gì?
Ly cà phê như muốn hát, hát cùng em câu gì ?
Hương… bay theo làn khói
Vẽ mùa xuân long lanh
Hương… bay theo làn tóc
Vẽ tình yêu mong manh
Ánh mắt, anh mắt êm xanh hay mùa xuân đang về
Khói thuốc, khói thuốc bâng khâng ly cà phê
Tiếng hát, tiếng hát đêm xanh nhý ngàn xưa vọng về
Ánh mắt soi trong ly cà phê Ban Mê

Nhạc lên, ngây ngất phiêu, chân nhịp, tay gõ theo điệu, thêm ngụm cà phê Ban Mê khiến ta đắm đuối. Còn gì tuyệt hơn hơi ấm xứ sở, hơi ấm vòng tay tình nhân.
Điện thoại reo ngày cuối tuần:

  • Alo! Kafe đê.
  • Ở mô ở mô đó?
  • Oh, Oh, đờ đờ, đờ đờ…
  • Alo, Tau đến rồi đây.
  • Ngồi bàn nào?
  • Bàn cũ nhé!
  • Uống gì nào?
  • Như cũ nhé.
  • Làm gì nào?
  • Cũ, cũ, cũ nhé!!!

Kon Tầng Cafe Sáng

Cafe cùng những người bạn.

Ta đi cà phê hòng gặp gở trò chuyện trêu ghẹo nhau,thả thính; cafe vì thương thảo làm ăn; cafe hẹn hò offline; chụp hình đăng facebook zalo; cà phê vì muốn tìm cho mình một góc riêng ôn kĩ niệm cũ; đi thôi, đơn giản vì muốn uống cà phê vì thích cô gái bán cà phê mặc váy ôm sát body xinh tươi quá chừng.
Ông Hai đại gia, sáng nào cũng ngồi bình trà, ly kafe sữa, ôm cục báo. Tin Cá chết ở đâu đó vẫn hot, tin chiến sự, xã súng đoạt mạng người dân vô tội vẫn tràn các mặt báo. Năm nay kì thi tốt nghiệp THPT, thi đại học được rất nhiều người quan tâm. Ảnh kỉ yếu, ảnh hoa phượng, trường cũ làm nao nao hồn ta.
Sắp tới các sĩ tử vào trận chiên lớn, chuẩn bị hành trang vào đời, đầu quân ngôi trường yêu thích và ngành nghề đam mê là điều nhiều phụ huynh quan tâm nhất. Vừa rồi cộng động lại rầm rộ vụ VTV ”đấu tố”, làm tự thiện với động cơ gì? Thêm tin mùa hè với em thơ, đi chơi đi du lịch ở đâu, tắm biển hay đi ra long nhong dang nắng.
Nhưng tin được đọc nhiều và nhai lại nhất vẫn là tin bóng đá, hôm nay ai đá, kèo sao, mấy giờ thì đá. Có anh 5 con cô 7 cháu bà 2 nhà xóm 2 ấp 8 ”đội đó, lúc giờ đó, kèo thơm, chắc ăn, bụp 30 củ cho tao” anh ta quả quyết vậy. Vô kèo thì tao với mày lên mây, không vô thì tao với mày ra ruộng ở, chăm chai, trăm chai, cứ theo đi, vô kèo thì mày chết với tao còn bể kèo thì tao chết với mày.
Kon Tầng Cafe Sáng

Câu cá mùa Bóng đá.

Người anh hào hóa thành đạo chích cũng từ đây, thoạt đầu vay mượn đu kèo, hết mượn được thì chôm, chôm không được nữa thì lừa. Tiền hết tật mang, điện thoại, laptop, xe máy, giấy tờ nhà đều lần lượt ra đi. Qua mùa bóng, ông chủ tiệm cầm đồ vàng đeo gồng cổ, bụng phệ thêm phệ. Cũng là chữ ”báo”, báo đưa tin thì rất hữu dụng, nhưng anh hào lên báo thì đang báo, báo cha báo mẹ, báo vợ báo con, báo thiên hạ báo thân ai oán.
Thôi đừng buồn, đừng oán, hãy yêu đi. Yêu là chết ở trong lòng một ít, trong thâm tâm chàng trai luôn hồi niệm về tình cũ, người cũ. Anh nhập ngũ, thân anh khoắc lên màu áo lính, màu xanh của lá, màu xanh của hi vọng. Em tiễn anh, lòng bồi hồi, tay níu tay ”anh đi nhé” họ chỉ hôn vội rồi mang yêu thương vào sâu đáy con tim thổn thức vì xa.
Kon Tầng Cafe Sáng

Hôn vội.

Ngày anh đi Sài Gòn nhập học em cũng tiễn cũng đưa, vội ôm nhau một lúc rồi tình cũng về dĩ vãng. Hôm con đi xuất ngoại lao động, cha mẹ cũng vội ôm vỗ về an ủi ”đi đi con, gắng giử gìn sức khỏe, tháng gửi về bố mẹ chừng 10 triệu để mua gạo mua mắn là đủ rồi”.
Sau buổi tối hẹn họ, cafe cùng em, đèo nhau trên chiếc xe Dream đã bạc màu, đứng dưới nhà, mà cả hai lại chưa muốn chào nhau ra về, lại xô vào nhau, hôn vội một cái làm cô gái thẹn thùng, vén tóc qua vai bối rối chạy đi ”anh hư quá à”, rồi cô gái chạy lộp bộp tiếng guốc lên tầng cao. Nụ hôn khẽ vội vàng, từng chiếc lá xuống đây, rơi đầy lối anh Dream về.
Bao nhiêu yêu thương bao nhiêu nụ hôn mới trọn cho hai con tim đang say?. Ngày Sady đi, Sev cũng tiễn, bước chân xuống sân ga nước mắt như mưa, chỉ vội díu cho Sady tấm áo khoắc, hôn xa. Lần ấy Sady đi lâu lắm, bao con trăng không tin, bao mùa cây trúc trước nhà thay lá Sady vẫn chưa về. Sady…!
Nhớ nụ hôn của Sady nụ hôn âu yếu, nụ hôn pha trộn mùi thuốc lá, nụ hôn ngọt quyện vị đắng cà phê. Sady không còn nữa Sev cũng hút thuốc, tìm kiếm vị môi hôn người cũ, người đã mang con tim em về kiếp sau. Hôn tuy vội nhưng khi sâu đậm, ôm tuy không chặt thì ôm nhiều rồi cũng chặt. Khi hôn thắm thiết, khi hôn đến nghẹt thở thì tan rồi cũng sẽ tan.
Kon Tầng Cafe Sáng

Nụ hôn pha trộn mùi thuốc lá.

Vì mình thiếu một chút bối rối để thành là gì của nhau, mình thiếu chút sâu lắng để mãi cùng nhau bước đi, mình luôn luôn thiếu một chút để chạm được hệ tâm hồn nhau. Hôn vội! Hôn môi xa. Hôn có thể vội nhưng cà phê thì không uống vội được, sống tuy lúc vội những cà phê thì cứ từ từ. Yêu vội uống vội là chệch lời thầy Mo làng KomMaHa phán rồi.
Mr.Rin của tôi! Rin đi học cấp 1 làm chuột để thí điểm giáo dục, nay học sách này mai học sách khác, Rin tinh thông nhiều loại bí kiếp chân truyền. Lên cấp 2 học ở lớp chưa đủ Rin xách cặp tới nhà thầy học thêm học bớt, học bù đầu mà chả biết Rin có lớn não lên không. Rin cũng lên được cấp 3 thì học tập quả là gian khổ, khổ Rin không chịu được nên phải gian. Học cách quay bài làm sao không bị bắt là giỏi, học cách gian sao để đối phó là được.
Kon Tầng Cafe Sáng

Anh là ai và Tôi là ai?

18 tuổi mà hỏi về tương lai, trường yêu thích, ngành đam mê còn lờ mờ. Bỡi vì học có cố gắng phấn đấu đâu, học có biết gì cái quần què gì đâu, đứng dậy phủi đít quần là chữ rớt hết trả lại thầy. Còn việc học lên cao, đại học, tốt nghiệp, đi làm, ra biển Rin không nghĩ suy, có cũng chỉ là hôm nay ăn gì, đi chơi ở đâu, thằng Tý có điện thoại mới à, quán kia mới khai trương kia… mà thôi. Rin không quan tâm nhà Rin giàu vô cùng cực, làm cũng kiếm tiền, nay nhà tiên như lá mít trong vườn thì cần chi kiếm?! Rin lên làm lãnh đạo, đi ô tô, ở biệt thự, sống kiếp thần tiên.
Rin bạn thân với Rôn, Rôn cũng được thơm lây, Rôn có thằng em tên Rên, con họ hàng gần, gần cận gần đại bác bắn bảy ngày chưa tới, Rên cũng được lên đai thượng lưu. Họ hàng ”Rờ” thì đông và chùm chề như rễ cà phê vậy. Mà giống cây cà phê đã nhiều rồi, lại thêm nhiều phong cách quán cà phê khác nhau nữa, nhiều kiểu cách lại nhiều vị khác nhau.
Rồi sau tất cả, sau tất cả sau bao chông chênh thì cà phê vẫn chỉ là cà phê. Sau tất cả cà phê vẫn đắng lẫn vị ngọt, sau tất cả đâu cũng vào đó. Những cái gì là giả là dở là nhạt, không có giá trị gì thì hãy để nó trôi vào lãng quên mà không ai phải tự chôn nó. Sống nơi xa, xa nhiều thứ, phút bồn chồn nghiệm mình đang sống nơi xa hay sống xa? Than ôi !
Trút ngụm cà phê cuối, hít hơi thuốc lá, phà khói vào khoảng không. Ôi ta say, ngây ngất vị cà phê chốn đây. Ta say đất trời cũng say: nắng sớm, hoa dại, đời, say người nơi phố huyện: ”Ðến phố huyện lại nhớ về phố huyện. Phố huyện nào anh ở ngày xưa ? Phố huyện nào anh ở những chiều mưa? Tiếng vó ngựa về đâu rồi phố huyện?”. Ca phê làm ta say hay vì anh đã trót say người?
Kon Tầng Cafe Sáng

Tiếng vó ngựa đâu rồi phố huyện.

Mặt trời lên cao, anh sáng xuyên qua hàng cây thông rọi xuống đất bazan màu mỡ, ánh sáng lập lòe ươm hi vọng. cuộc sống nhật thường tiếp diễn, chàng trai cũng đứng dậy, xoay tay lắc mông khởi động ngày mới. Và anh sáng sáng cứ cafe tối tối cũng kafe, mai lại kafe em nhỉ? Thôi, ta về nào:
‘’ Giờ em về đâu? Đường vắng đêm khuya.
Hạt mưa buồn rơi nhịp bước chân đi
Tiếng mưa nức nở bên hiên
Tiếng mưa nức nở trong tim
Thương đời ai khoắc lên màu tím
……………………………………….
Em ơi! anh vẫn thầm đi về ngõ hẹp buồn tênh hay cuối phố vắng không đèn soi.
Có biết dưới khung trời mờ sương…’’
Chàng trai vắt áo lên vai, bước chân xa dần, sau lưng tiếng mưa vẫn đìu hiu rơi, café vẫn ngát mùi thơm vị đắng vị đời. Bà Tám vác mông, chạy xồng xộc tới, tay chỉ chỉ vào mặt, quát thằng Tý ‘’về đi tưới nước cafe, tổ cha mày, nắng như vầy, mấy hôm nay không đi tưới cà, ngày nào cũng rượu chè’’. Về đi em, làm việc thôi, muôn đời ta vẫn yêu sự lao động và những người lao động mà thôi. ‘’Em, em nghiện cà phê phố huyện rồi sao?’’ Start – Cuộc sống bắt đầu!

Ayun, Mang Yang, Gia Lai12.06.2016
Tác giả: Lanbiang- Trương Quang Thanh​

Cafe Sáng – pabuzo.vn  

Để lại một bình luận

avatar